Written By: Trịnh Huy @huytrinh
Nghe thì có vẻ là một đức tính đẹp. Nhưng thật ra, nhiều khi đó là sự thu mình vì bị nuốt bởi tần số chung.
Bạn đọc sách, học kỹ năng mới, tham gia những khóa đào tạo chuyên sâu, tư duy của bạn dần mở ra. Bạn bắt đầu thấy được bức tranh lớn hơn, cách làm mới hơn, góc nhìn khác biệt hơn. Nhưng rồi… bạn quay lại môi trường cũ, một tập thể nhỏ, cũ kỹ, chậm chạp và mọi động lực gần như bị dập tắt.
Bạn muốn cải tiến một thứ? Có người sẽ bảo:
Thôi, từ trước tới giờ ai làm gì đâu.
Làm vậy rủi ro lắm, không quen.
Cái này chỉ lý thuyết thôi, thực tế không làm được đâu.
Tần số họ truyền đến bạn là sự ngần ngại, dè chừng, phản kháng với thay đổi. Và thế là bạn bắt đầu nghi ngờ chính mình.
Nghi ngờ kiến thức mình học có áp dụng được không.
Nghi ngờ rằng “hay là mình đang lý tưởng hóa quá.”
Rồi bạn lại chọn im lặng, cho rằng mình cần “thêm trải nghiệm”, “thêm thời gian”, “thêm sự khiêm tốn”.
Không, bạn không cần “khiêm tốn” kiểu đó.
Bạn cần rạch ròi:
Kiến thức bạn học được là đại diện cho tầm nhìn của những tập thể cực kỳ lớn.
Những gì bạn đang bị kéo lùi lại, là bởi một tập thể quá nhỏ để hiểu được điều đó.
Sự “khiêm tốn” thực sự là khi bạn biết đâu là cái đúng, đâu là cái cần giữ, đâu là cái phải buông.
Còn im lặng để hòa nhập với sự trì trệ, đó là đầu hàng, không phải khiêm tốn.
Thế nên đừng tự giam mình chỉ vì tần số quanh bạn đang thấp. Bạn học được, bạn thấy được, bạn hiểu được, thì hãy dám giữ lấy nó.
Và nếu không thể thay đổi được môi trường đó, hãy thay đổi chính môi trường của bạn.