Cả phòng… vỗ tay. Rần rần. Máu lửa.

Hô to khẩu hiệu "Chúng ta sẽ giàu... Tôi sẽ đạt được 1 triệu đô..." – và chiếc kẹo ngậm ho tâm hồn

Written By: Trịnh Huy @huytrinh

Published: Aug 8, 2025
33

Úi giời ơi.... hay thế... =))))

Tôi không hiểu nổi tại sao người ta lại thích dành quá nhiều thời gian cho những thứ trừu tượng mà bỏ qua chuyện... bắt tay vô làm. Có thể vì nó dễ. Hô thì dễ. Làm mới khó.

Nếu bạn đang điều hành một nhóm, đừng biến công ty thành trại huấn luyện hô khẩu hiệu. Đừng biến tinh thần làm việc thành cuộc thi nói hay. Và nếu bạn đang là nhân viên – đừng để mình bị mê hoặc bởi thứ động lực giả tạo.

Tôi không nói việc khơi gợi tinh thần là sai. Chỉ là, có những cách khác… nhẹ nhàng mà sâu sắc hơn. Có những điều không cần gào lên, mà chỉ cần được kể ra – bằng một giọng thật, bằng một câu chuyện chân thành.

Thay vì bắt ai đó đứng giữa phòng và hét to một điều họ chưa chắc đã tin, tại sao ta không ngồi lại cùng nhau, kể về một người trong nhóm từng gặp khó khăn nhưng không bỏ cuộc? Một lần ai đó suýt từ bỏ, nhưng nhờ kiên nhẫn nên cuối cùng vẫn chạm được đến kết quả?

Những câu chuyện đó – dẫu nhỏ, dẫu đời thường – lại có sức lay động hơn nhiều lần so với những khẩu hiệu kêu to mà trống rỗng. Vì ai cũng cần cảm hứng. Nhưng không phải cảm hứng kiểu lên đồng. Mà là cảm hứng của sự đồng cảm.

Không cần hô to “tôi sẽ cố gắng” mới là cố gắng. Không cần khua chiêng gõ trống mới là đang tiến bước.