Written By: Trịnh Huy @huytrinh
Có một câu nói mà mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy nhói lòng, như vừa xát muối vào vết thương cũ:
“Vì nhà mình không đủ điều kiện nên giờ con mới cực như vậy.”
Tôi đã nói câu đó với ba mẹ, trong một ngày mà tôi cảm thấy mệt mỏi và bế tắc.
Ngày đó, tôi nghĩ mình chỉ đang nói lên sự thật, nhưng tôi đâu biết, với ba mẹ, câu đó như một nhát dao.
Hồi còn là học sinh, rồi sinh viên, tôi luôn nhìn xung quanh và so sánh mình với những người “có điều kiện” hơn. Họ có tiền để học thêm, để mua đồ tốt, để du lịch. Còn tôi, mọi thứ phải tính toán từng chút. Trong đầu tôi, luôn có một ý nghĩ: "Giá như nhà mình khá hơn thì mình đã không phải khổ thế này."
Nhưng tôi đâu hiểu rằng, ba mẹ đã dành cả đời để lo cho tôi.
Họ không mua quần áo mới cho mình, nhưng luôn cố gắng để tôi có cái áo lành lặn.
Họ ăn những bữa cơm đạm bạc, nhưng chắc chắn tôi phải ăn no.
Họ gác lại những ước mơ tuổi trẻ, để đi làm, để trả tiền học, để tôi không bị thua thiệt.
Lúc đó, tôi chưa thấy được sự hy sinh này. Tôi chỉ nhìn thấy cái thiếu, mà quên mất cái mình đang có.
Chỉ đến khi tôi đi làm, kiếm đồng tiền đầu tiên, tôi mới biết cái cảm giác phải cân từng chi phí, mới hiểu thế nào là “đồng tiền mồ hôi nước mắt”. Tôi mới nhận ra, suốt bao năm, ba mẹ đã âm thầm gánh tất cả để tôi chỉ cần lo học, lo trưởng thành.
Tôi từng nghe một câu nói:
Sinh ra trong nghèo khó không phải lỗi của bạn, nhưng chết trong nghèo khó thì đó hoàn toàn là lỗi của bạn.
Và tôi tự thêm vào: “Đừng để họ già đi mà vẫn phải gánh nặng vì bạn.”
Giờ đây, tôi không còn coi hoàn cảnh là cái cớ. Tôi xem nó như một xuất phát điểm — không phải để đổ lỗi, mà để biết mình cần chạy nhanh hơn, cố gắng hơn. Không phải để chứng minh với ai, mà là để đền đáp lại những năm tháng ba mẹ đã đi qua trong âm thầm.