Written By: Trịnh Huy @huytrinh
Có lẽ bạn cũng từng như tôi trước đây: suy nghĩ nhiều, cố gắng kiểm soát, mong muốn mọi việc phải diễn ra đúng như ý mình. Nhưng càng muốn kiểm soát, tôi lại càng thấy mệt mỏi. Càng tính toán, càng so đo, đầu óc tôi như một cuộn chỉ rối tung mà không tìm được đầu mối.
Rồi một ngày, tôi bắt đầu tập… im lặng. Không phải im lặng vì không có gì để nói, mà là im lặng để quan sát. Tôi ngồi yên, thở chậm lại, nhìn dòng suy nghĩ trôi qua mà không cần phải bám víu hay chống cự. Lạ lùng thay, khi tôi buông nhẹ bớt cái “muốn nắm giữ”, một sự thay đổi dần hiện ra: tôi thấy lòng mình thanh thản hơn, hạnh phúc hơn.
Trong khi đó, tôi nhìn quanh và nhận ra nhiều người vẫn đang loay hoay trong sự rối rắm của chính họ. Và sự rối rắm ấy thường bắt nguồn từ:
Còn tôi, nhờ tập lắng lại, tôi như bước ra khỏi cái vòng xoáy đó. Tôi nhìn thấy rõ sự cuồng quay ở người khác, nhưng bản thân mình không còn bị nuốt chửng.
Có thể bạn gọi đó là một “năng lực nhận biết”. Nó không phải điều thần bí gì cả. Chỉ đơn giản là khi bạn tĩnh lặng bên trong, bạn sẽ bắt đầu thấy rõ bản chất sự việc. Bạn thấy sự phức tạp ở người khác, nhưng lại không bị nó lôi cuốn. Bạn thấy được những gì thật sự quan trọng, và cũng thấy nhẹ nhàng hơn với những thứ trước đây khiến mình bận tâm.